CÓ MỘT BÀI CA KHÔNG BAO GIỜ QUÊN
Có những ngày tháng Bảy, chỉ cần nghe một khúc quân hành hay bắt gặp màu đỏ của những đóa hoa trên nghĩa trang liệt sĩ, trái tim mỗi chúng ta lại bồi hồi như được trở về những năm tháng tuổi đôi mươi của các anh hùng, liệt sĩ. Nơi ấy, có tiếng hành quân xuyên rừng, có mùi đất khét sau bom đạn, có những cái nắm tay vội vàng trước giờ xung trận và có những đồng đội mãi mãi dừng lại ở tuổi hai mươi.
Chúng ta đã đi qua chiến tranh bằng tất cả niềm tin rằng: nếu Tổ quốc cần, tuổi trẻ sẵn sàng hiến dâng. Ngày ấy, chẳng ai nghĩ nhiều đến mất còn. Sau lưng là mẹ già, là người vợ trẻ, là mái nhà còn thơm mùi rơm mới; phía trước là Tổ quốc đang gọi. Biết bao người đã nằm xuống khi mùa xuân còn chưa kịp nở trong cuộc đời mình. Họ ra đi không mang theo điều gì ngoài lời hẹn còn dang dở và niềm tin đất nước nhất định sẽ độc lập, nhân dân nhất định sẽ được sống trong hòa bình.
Nửa thế kỷ chiến tranh đã trôi qua, những cánh rừng năm xưa đã xanh trở lại, những dòng sông đã thôi đỏ lửa chiến tranh, những mảnh đất bị bom mìn cày xới nay đã được vun đầy. Đất nước hôm nay đang vươn mình mạnh mẽ trong khát vọng phát triển, nhưng ký ức về những người đã ngã xuống chưa bao giờ phai nhạt. Mỗi tấm bia nơi nghĩa trang, mỗi ngôi mộ còn khắc dòng chữ "Liệt sĩ chưa biết tên", mỗi di vật được tìm thấy sau hàng chục năm đều nhắc nhở chúng ta rằng độc lập, tự do chưa bao giờ là món quà mà lịch sử ban tặng. Đó là thành quả được đánh đổi bằng máu, nước mắt và cả những cuộc đời không trở về.
Hôm nay, chứng kiến Đảng, Nhà nước và toàn xã hội luôn dành sự quan tâm đặc biệt đối với thương binh, bệnh binh, gia đình liệt sĩ và người có công với cách mạng, mỗi chúng ta đều không khỏi xúc động. Những chính sách ngày càng thiết thực, những cuộc thăm hỏi ân cần, những phần quà nghĩa tình, những ngọn nến tri ân được thắp sáng mỗi dịp tháng Bảy không chỉ là sự chăm lo về vật chất mà còn là lời hứa son sắt của dân tộc: không bao giờ lãng quên những người đã hiến dâng cuộc đời mình cho Tổ quốc.
Đặc biệt, chiến dịch 500 ngày đêm quy tập hài cốt liệt sĩ, hướng tới kỷ niệm 80 năm Ngày Thương binh - Liệt sĩ, càng khiến mỗi người dân Việt Nam thêm nghẹn lòng. Đó không đơn thuần là một nhiệm vụ, mà là cuộc hành trình của lương tri, của đạo lý "Uống nước nhớ nguồn", là nỗ lực đưa những người con ưu tú của dân tộc trở về với đất mẹ, với gia đình, với vòng tay của đồng đội và nhân dân. Dẫu còn một hài cốt chưa được tìm thấy, còn một người mẹ chưa biết nơi con mình yên nghỉ, thì hành trình ấy vẫn chưa thể dừng lại.
Có lẽ, sau tất cả, điều quý giá nhất mà chiến tranh để lại cho chúng ta không chỉ là hòa bình, mà còn là bài học về lòng biết ơn. Một dân tộc biết tri ân quá khứ mới có đủ sức mạnh để bước tới tương lai. Những vòng hoa hôm nay rồi sẽ tàn, nhưng lòng biết ơn phải luôn xanh như màu áo lính năm nào.
Tháng Bảy lại về. Mỗi nén hương được thắp lên, mỗi phút mặc niệm được dành cho các anh hùng liệt sĩ đều là lời nhắc nhở về những người đã hóa thành mây trắng trên bầu trời Tổ quốc. Trong làn khói hương, dường như những gương mặt trẻ trung năm ấy vẫn đang mỉm cười. Các anh đã hoàn thành sứ mệnh của mình. Phần còn lại là trách nhiệm của tất cả chúng ta - những người đang được sống trong hòa bình - phải tiếp tục gìn giữ non sông, xây dựng đất nước ngày càng giàu mạnh, văn minh, để sự hy sinh của các anh mãi mãi không bao giờ là vô nghĩa.
Các anh đã ngã xuống để đất nước đứng lên.
Và đất nước hôm nay, bằng tất cả lòng biết ơn, vẫn đang cúi đầu trước các anh.
#phansipangtuyetdinh; #tamsang; #songhongdo;
Ẩn bớt











