ĐỪNG ĐÁNH ĐỒNG PHÁT TRIỂN VỚI "PHÁ HỦY THIÊN NHIÊN"
Những ý kiến cho rằng "phát triển kinh tế là bê tông hóa thiên nhiên", rồi từ một dự án cụ thể quy kết rằng Việt Nam đang lựa chọn con đường "bán rẻ tài nguyên để đổi lấy tăng trưởng" là cách nhìn phiến diện, thiếu khách quan và không phản ánh đúng thực tiễn phát triển của đất nước.
Trước hết, không thể lấy hình ảnh của một dự án đang thi công để kết luận cả một chủ trương phát triển. Mọi dự án đầu tư đều phải tuân thủ quy hoạch, pháp luật về đất đai, lâm nghiệp, môi trường và chịu sự giám sát của các cơ quan chức năng. Nếu có sai phạm thì phải được thanh tra, kiểm tra và xử lý nghiêm theo quy định. Điều đó không đồng nghĩa với việc phủ nhận toàn bộ hoạt động đầu tư hay cho rằng mọi dự án phát triển đều là "phá rừng", "bê tông hóa thiên nhiên".
Quan điểm cho rằng chỉ nên xây cầu, làm đường, đầu tư giáo dục thay vì phát triển du lịch cũng là một cách đặt vấn đề thiếu toàn diện. Một quốc gia muốn phát triển bền vững không thể chỉ ưu tiên một lĩnh vực mà bỏ qua các lĩnh vực khác. Hạ tầng giao thông, giáo dục, khoa học - công nghệ, công nghiệp, nông nghiệp, dịch vụ và du lịch đều là những trụ cột quan trọng của nền kinh tế. Chúng không loại trừ nhau mà bổ trợ cho nhau để tạo nên động lực tăng trưởng.
Thực tế cho thấy, nhiều quốc gia phát triển như Nhật Bản, Hàn Quốc, Singapore hay các nước châu Âu vừa đầu tư mạnh cho khoa học, công nghệ, trí tuệ nhân tạo, vừa khai thác hiệu quả lợi thế về du lịch, cảnh quan và văn hóa. Không có quốc gia nào từ bỏ hoàn toàn các nguồn lực sẵn có để chỉ phát triển một ngành duy nhất.
Đáng chú ý, bài viết còn tạo ra cảm giác rằng mọi hoạt động khai thác tài nguyên đều đồng nghĩa với "bán rẻ thiên nhiên". Đây là nhận định cực đoan. Tài nguyên thiên nhiên không phải là nguồn lực bị cấm khai thác, mà vấn đề cốt lõi là khai thác như thế nào để bảo đảm đúng quy hoạch, đúng pháp luật, sử dụng tiết kiệm, hiệu quả và gắn với trách nhiệm bảo vệ môi trường. Đó cũng chính là tinh thần phát triển bền vững mà Việt Nam đang theo đuổi.
Không ai phủ nhận giá trị của rừng, biển hay hệ sinh thái tự nhiên. Bảo vệ môi trường là yêu cầu bắt buộc trong mọi chiến lược phát triển. Tuy nhiên, bảo vệ môi trường không có nghĩa là "đóng băng" mọi hoạt động đầu tư. Nếu cực đoan cho rằng cứ xây dựng là phá hoại, cứ phát triển du lịch là hủy diệt thiên nhiên thì sẽ vô tình phủ nhận nhu cầu phát triển chính đáng, tạo việc làm, nâng cao đời sống người dân và khai thác hợp lý các tiềm năng của đất nước.
Điều xã hội cần là giám sát để mọi dự án được thực hiện đúng pháp luật, minh bạch và hài hòa giữa lợi ích kinh tế với bảo vệ môi trường; xử lý nghiêm các hành vi vi phạm nếu có. Nhưng cũng cần tránh những cách nhìn cảm tính, quy chụp từ một trường hợp cụ thể để phủ nhận cả chủ trương phát triển bền vững. Phát triển và bảo tồn không phải là hai mục tiêu đối lập, mà phải là hai nhiệm vụ song hành để xây dựng một nền kinh tế hiện đại, xanh và bền vững.
NIH-08
Ẩn bớt










