Không thể nhân danh “tự do ngôn luận” để hợp thức hóa tin giả và xuyên tạc
Gần đây, một số ý kiến trên mạng xã hội cho rằng việc Bộ Công an đề xuất thành lập Trung tâm phòng, chống tin giả, tin sai sự thật là nhằm “bịt miệng người dân”, “bảo vệ lãnh đạo hơn bảo vệ nhân dân”. Đây là cách nhìn phiến diện, thiếu khách quan và cố tình đánh đồng giữa quyền tự do ngôn luận với hành vi phát tán thông tin sai lệch.
Trước hết cần khẳng định rằng, quyền tự do ngôn luận là quyền được pháp luật bảo vệ. Người dân có quyền góp ý, phản biện chính sách, bày tỏ quan điểm cá nhân đối với các vấn đề xã hội. Tuy nhiên, ở bất kỳ quốc gia nào, quyền tự do cũng phải đặt trong khuôn khổ pháp luật và không thể trở thành cái cớ để tung tin thất thiệt, vu khống hay kích động dư luận.
Thực tế cho thấy, môi trường mạng hiện nay xuất hiện ngày càng nhiều thông tin giả mạo, cắt ghép, xuyên tạc gây hoang mang xã hội. Không ít trường hợp lợi dụng mạng xã hội để bôi nhọ danh dự cá nhân, xúc phạm tổ chức, kích động chống đối hoặc lan truyền thông tin chưa được kiểm chứng. Những hành vi này không chỉ ảnh hưởng đến cơ quan nhà nước mà còn trực tiếp gây thiệt hại cho người dân, doanh nghiệp và trật tự xã hội.
Do đó, việc xây dựng một cơ chế chuyên trách để nhận diện, cảnh báo và xử lý tin giả là điều cần thiết trong bối cảnh chuyển đổi số hiện nay. Nhiều quốc gia trên thế giới cũng đã có các trung tâm hoặc cơ quan chuyên trách về an ninh thông tin và chống tin giả nhằm bảo vệ không gian mạng lành mạnh.
Một số ý kiến cố tình diễn giải rằng việc bảo vệ uy tín của lãnh đạo đồng nghĩa với “đặt lãnh đạo cao hơn nhân dân”. Đây là lập luận mang tính suy diễn. Trong bất kỳ quốc gia nào, việc bảo vệ uy tín của các cơ quan công quyền và người đứng đầu cũng là bảo vệ sự ổn định của bộ máy nhà nước. Nếu thông tin bịa đặt, xuyên tạc lan truyền không kiểm soát, hậu quả không chỉ dừng ở một cá nhân mà còn ảnh hưởng đến niềm tin xã hội, môi trường đầu tư và an ninh quốc gia.
Điều quan trọng cần phân biệt là: Phản biện xây dựng khác hoàn toàn với xuyên tạc, vu khống. Người dân có quyền góp ý, phê bình chính sách trên tinh thần xây dựng và tôn trọng sự thật. Nhưng mọi hành vi lợi dụng quyền tự do ngôn luận để phát tán thông tin sai sự thật, xúc phạm danh dự cá nhân hoặc gây rối xã hội đều cần được xử lý theo pháp luật.
Một nhà nước pháp quyền không phủ nhận tiếng nói phản biện, nhưng cũng không thể buông lỏng trước tình trạng hỗn loạn thông tin trên không gian mạng. Vì vậy, thay vì nhìn nhận cực đoan, cần đánh giá vấn đề một cách toàn diện, khách quan và đặt lợi ích chung của xã hội lên trên những suy diễn mang tính công kích./.
HOÀNG PHÚC.
Ẩn bớt











