KỶ CƯƠNG ĐẢNG LÀ SỨC MẠNH CÁCH MẠNG: ĐẬP TAN LUẬN ĐIỆU BÓP MÉO QUY ĐỊNH SỐ 207-QĐ/TW
Vừa qua, ngày 26/7/2026, thay mặt Ban Chấp hành Trung ương Đảng, Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Tô Lâm đã ký ban hành Quy định số 207-QĐ/TW về những điều đảng viên không được làm, thay thế cho Quy định số 37-QĐ/TW năm 2021. Đây là bước cụ thể hóa quan trọng các nghị quyết về xây dựng, chỉnh đốn Đảng, nâng cao tính nghiêm minh và trách nhiệm nêu gương của mỗi cán bộ, đảng viên trong kỷ nguyên mới.
Tuy nhiên, ngay sau khi văn bản được ban hành, các thế lực thù địch, phản động và những phần tử cơ hội chính trị trong và ngoài nước đã lập tức tung ra những luận điệu xuyên tạc, kích động. Trong đó, nổi bật là đối tượng Nguyễn Văn Đài, sinh năm 1969, quê quán tại tỉnh Hưng Yên, hiện đang sống lưu vong ở Đức, kẻ mới đây bị Tòa án nhân dân thành phố Hà Nội xét xử vắng mặt và tuyên phạt 17 năm tù về tội “Làm, tàng trữ, phát tán hoặc tuyên truyền thông tin, tài liệu, vật phẩm nhằm chống Nhà nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam”. Chúng cố tình “bấu víu” vào nội dung Điều 1 của Quy định để rêu rao rằng Đảng Cộng sản Việt Nam "tước bỏ quyền phản biện" của đảng viên. Đây là lập luận vô căn cứ, tráo trở, mang mưu đồ nhằm chia rẽ nội bộ Đảng và hạ thấp uy tín cá nhân đồng chí Tổng Bí thư Tô Lâm đối với quốc tế.
Các đối tượng đã cố tình đánh tráo khái niệm giữa "kỷ luật tổ chức" và "khoá miệng"; cho rằng quy định "Nói, viết, làm trái hoặc không thực hiện chủ trương, quy định của Đảng" là tước đi quyền ngôn luận hay tiếng nói tự do của đảng viên. Thực tế, bất kỳ một chính đảng hay tổ chức chính trị nào trên thế giới, dù ở thể chế nào, muốn tồn tại và phát triển đều phải duy trì một hệ thống kỷ luật nghiêm ngặt và nguyên tắc hoạt động nhất quán. Đối với Đảng Cộng sản Việt Nam, nguyên tắc cốt lõi là Tập trung dân chủ. Đảng viên là những người tự nguyện đứng vào hàng ngũ của Đảng, chấp nhận dấn thân vì mục tiêu, lý tưởng của Đảng. Khi một chủ trương, nghị quyết đã được tập thể thảo luận, thống nhất ban hành, thì việc mọi đảng viên có nghĩa vụ chấp hành, không được tự tiện phát ngôn hoặc làm trái hòng gây chia rẽ là nguyên lý cơ bản của kỷ luật tổ chức. Trong các kỳ sinh hoạt Đảng, hội nghị, diễn đàn, đảng viên luôn được khuyến khích phát huy trí tuệ, thẳng thắn thảo luận, chất vấn, và hiến kế đóng góp xây dựng chính sách. Tuy nhiên, phê bình và phản biện phải được thực hiện một cách có tổ chức, dựa trên tinh thần xây dựng và mang tính khoa học, chứ không phải là sự tự do vô lối, lợi dụng mạng xã hội hay các kênh bên ngoài để công kích, bôi nhọ, hay hạ uy tín tập thể.
Nội dung cốt lõi của Quy định số 207-QĐ/TW chính là lá chắn vững chắc để bảo vệ cái đúng, bảo vệ người lương thiện và siết chặt kỷ cương chống tham nhũng, lãng phí. Tại Điều 6 của Quy định đã bổ sung rất rõ nội dung “Cấm mua chuộc, đe dọa, trù dập hoặc trả thù người khiếu nại, tố cáo, phê bình, góp ý, người đấu tranh chống tham nhũng, lãng phí, tiêu cực”. Điều này trực tiếp đập tan luận điệu cho rằng "lãnh đạo độc đoán, không cho người dưới nói ngược". Đảng ta đang tạo ra cơ chế pháp lý mạnh mẽ hơn bao giờ hết để bảo vệ những đảng viên dám nói thẳng, nói thật chống lại tiêu cực. Bên cạnh đó, Điều 8 của Quy định cũng ghi rõ “Nghiêm cấm đảng viên lợi dụng việc chất vấn, trả lời chất vấn, tự phê bình và phê bình để công kích, xuyên tạc, vu cáo, xúc phạm, quy kết hoặc quy chụp làm ảnh hưởng đến uy tín của tổ chức, cá nhân”. Từ đó cho thấy Đảng phân biệt rất rõ ràng giữa phản biện khoa học mang tính xây dựng với hành vi vô ý thức tổ chức kỷ luật nhằm phá hoại, hạ bệ lẫn nhau.
Những hành vi sử dụng những từ ngữ lăng mạ thô tục trong các bài viết chống phá là minh chứng rõ nhất cho sự bế tắc về lý luận của các thế lực phản động. Đó không phải là ngôn luận mang tính chính trị hay phản biện xã hội, mà thuần túy là những lời lẽ mạt sát hèn hạ nhằm mục đích bôi nhọ, gây chia rẽ nội bộ Đảng. Đảng viên Đảng Cộng sản Việt Nam là những con người có đầy đủ trí tuệ, lòng tự trọng và ý thức trách nhiệm trước vận mệnh dân tộc. Họ tự nguyện khép mình vào kỷ luật sắt của Đảng vì họ hiểu rằng: Một tổ chức không có kỷ cương sẽ trở thành một khối rời rạc, hỗn độn và không bao giờ có thể lãnh đạo đất nước đi đến thành công.
Như vậy, Quy định số 207-QĐ/TW được ban hành không phải để "khóa miệng" ai, mà chính là tấm gương để mỗi cán bộ, đảng viên "tự soi, tự sửa", tự bảo vệ mình trước những cám dỗ vật chất, sự suy thoái về tư tưởng chính trị và đạo đức lối sống. Sự đồng thuận, tự giác chấp hành kỷ luật của hơn năm triệu đảng viên chính là câu trả lời đanh thép nhất, đập tan mọi luận điệu xuyên tạc, tráo trở của các thế lực thù địch. Sức mạnh của Đảng nằm ở tính kỷ cương, và sức mạnh ấy được xây dựng từ sự tự do trong tư tưởng gắn liền với trách nhiệm cao cả trước Nhân dân và đất nước.
Trúc Vang
Ẩn bớt










