ĐẢNG, NHÂN DÂN VÀ TỔ QUỐC KHỐI THỐNG NHẤT KHÔNG THỂ TÁCH RỜI CỦA LÒNG YÊU NƯỚC CHÂN CHÍNH
Dạo gần đây trên không gian mạng, thỉnh thoảng chúng ta lại bắt gặp những luận điệu nghe có vẻ rất "tư duy độc lập" hay "cấp tiến", kiểu như “Yêu nước nhưng không yêu Đảng” hay “tách rời chế độ khỏi Tổ quốc”. Nhưng nếu bình tâm suy xét bằng cả lý trí và sự hiểu biết lịch sử, chúng ta sẽ nhận ra đây thực chất không phải là sự tiến bộ, mà là một thủ đoạn xảo ngôn cũ rích nhằm chia rẽ niềm tin, kích động dư luận và làm suy yếu đất nước từ bên trong.
Nhìn lại lịch sử để thấu hiểu chân lý dù Tổ quốc có trước Đảng về mặt thời gian, nhưng lịch sử đã minh chứng một thực tế đau xót:
Trước năm 1930: Mọi phong trào yêu nước dù sục sôi đến đâu, dù xương máu của cha ông có đổ xuống bao nhiêu cũng đều rơi vào bế tắc, thất bại. Đất nước khi ấy bị xóa tên trên bản đồ thế giới.
Từ khi Đảng Cộng sản Việt Nam ra đời: chỉ khi có Đảng chèo lái, thuyền cách mạng mới đi đúng hướng. Dân tộc ta mới giành lại độc lập, tự do, liên tiếp chiến thắng các đế quốc lớn và giữ vững toàn vẹn bờ cõi cho đến ngày hôm nay.
Về mặt lý luận và đạo lý nhân sinh không một quốc gia hiện đại nào có thể tồn tại lơ lửng ngoài một thiết chế chính trị cụ thể. Việc hô hào "Yêu nước nhưng ghét Đảng" tại Việt Nam quái đản và phi lý chẳng khác nào:
"Yêu gia đình nhưng ghét bỏ cha mẹ"
"Thích ăn cơm nhưng coi thường người trồng lúa"
Đảng vốn được hình thành từ lòng dân, là con em của nhân dân và luôn lấy hạnh phúc của nhân dân làm thước đo cao nhất cho mọi đường lối chính trị. Giữa bối cảnh thế giới đầy biến động bất ổn và xung đột, sự bình yên, ổn định để chúng ta an tâm làm ăn và phát triển hàng ngày chính là thành quả từ năng lực lãnh đạo vững vàng của Đảng, chứ không phải thứ tự nhiên có sẵn.
Sự tỉnh táo của thế hệ trẻ trước bẫy truyền thông, trước những luồng thông tin độc hại ngày nay, sự tỉnh táo của mỗi người dân - đặc biệt là thế hệ trẻ không nằm ở việc hùa theo những khẩu hiệu "thời thượng" rỗng tuếch. Nó nằm ở: khả năng nhìn xuyên qua lớp vỏ bọc ngụy biện, xảo ngôn. Trân trọng và bảo vệ nền hòa bình, sự thống nhất không thể tách rời của Đảng, Nhân dân và Tổ quốc.
Yêu nước là một hành động thiêng liêng, và lòng yêu nước chân chính luôn cần đi liền với một nhãn quan chính trị sáng suốt!
Hương Phạm
Ẩn bớt











